Quen nhau từ facebook, tán nhau bằng yahoo, yêu nhau bằng viber và rồi chia tay bằng sms. Nhanh, gọn và cũng đa cảm xúc...
Thời đại bây giờ, máy tính có khi đã trở thành bạn thân, smart phone là vật không thể thiếu. Đến mức, người yêu có thể không có, nhưng laptop nhất định phải có một em! Người ta có thể bén duyên và kết hôn cùng công nghệ rất nhanh nhưng lại chật vật với mối quan hệ nhân – nhân của chính mình. Có ai đã từng băn khoăn, bây giờ “sống công nghệ” như thế, thì, liệu có “yêu công nghệ” hay không?
Kiểu “yêu công nghệ” hay “công nghệ yêu” bây giờ thật muôn hình vạn trạng, có khi tiến bộ của những phát minh cũng chẳng theo kịp công nghệ tình yêu bây giờ. Thì có gì sai? Giá trị của tình yêu đích thực có bị mai mòn đi, khi người ta “yêu công nghệ” và“sống thông tin” hay không? Chẳng có thước đo nào sinh ra để làm điều đó, vì sốngthời nào, người ta biết thời nấy, lấy ngày xưalàm quy chuẩn cho bây giờ, quả thực rất bấpbênh.
Sống thời số, yêu kiểu chạy theo phát minh, là theo kịp thời đại còn gì! Xã hội đi lên, tư duy con người phát triển, không thừa hưởng sự tiến bộ của xã hội chính là một cách phủ nhận toàn bộ nền văn minh của nhân loại. Áp dụng nó vào tình yêu lại là một bước tiến mới nữa, một bước khẳng định con người biết hưởng thụ thành quả lao động của chính mình, đúng chăng?
Thời đại số, còn chỗ cho thư tình? Thư tình, cũng chỉ là một cách nói đại diện hạn hẹp cho hàng tỉ những cái “tình” khác bị lãng quên rất hiển nhiên khi mọi thứ đang ngày càng số hóa. Cuộc sống trôi gấp gáp trên từng tích tắc như thế này, thời gian thở cũng chẳng còn, thì lấy đâu ra thư? À mà cònlà thư tình! Tức là bức thư không chỉ có chữ, mà còn phải có tình! Tình bây giờ, đã số hóaqua sms, qua video call, qua zalo chat, qua viber.
Tôi dám chắc, có nhiều người viết một bức thư vài trăm chữ cho người yêu, còn khó hơn gấp ngàn lần soạn thảo một văn bản hàng chục nghìn chữ. Có vẻ như, con người ta không còn cần biết đến niềm hạnh phúc hân hoan khi tỉ mẩn nắn nót từng con chữ dưới ánh đèn khuya, không cần biết đến nụ cười của đối phương khi thấy những dòng viết tay chứa chan cảm xúc. Sến sẩm và mất thời gian, hẳn người ta nghĩ vậy, nhất là trong cuộc sống như thế này.
Tôi cũng nghĩ vậy đấy chứ!
Chỉ là tôi tiếc cho những con chữ tròn trịa thay vì những mẩu câu ngắn cũn, không theo một quy phạm và ngôn ngữ nào. Tiếng Việt không ra hình thù tiếng Việt, tiếng Anh thì không đúng chuẩn tiếng Anh. Nhiều khi, tôi thấy đau đầu vì tình yêu được kí hiệu hóa, mã số hóa bởi những ngôn ngữ của các bạn teen. Thứ ngôn ngữ thời thượng đó chắc chắn không đo xem bạn yêu người yêucủa bạn đến bao nhiêu, nhưng chắc chắn, họ sẽ lấy đó để đánh giá xem mức độ am hiểu tiếng mẹ đẻ của bạn? Bạn không quan tâm, ừ đúng rồi, bạn sống thời @ cơ mà, quan tâm làm gì đến lời kẻ khác, miễn là sống phong cách, có cá tính riêng!
Thư tình thời đại số, còn đấy chứ! Nhưng nóđược chuyển hóa thành thư online, thành dòng chat yahoo, thành những bức mail dài hàng nghìn chữ, thành sms, thành inbox facebook, thành tin nhắn viber, và thành ti tỉ những điều khác. Những điều chỉ cuộc sống số này mới có.
Thay vì cảm động vì một bức thư ra Bắc vào Nam, bây giờ người ta sẽ sụt sùi nước mắt khi ngồi trước máy tính hoặc màn hình di động vô tri. Rồi cũng sẽ cuống cuồng lo lắngtrước dòng tin nhắn dài vài ba chữ. Quen nhau từ facebook, tán nhau bằng yahoo, yêunhau bằng viber và rồi chia tay bằng sms. Nhanh, gọn và cũng đa cảm xúc, đúng mà? Thì cũng là yêu, chẳng ai bắt bẻ một tình yêuđược nuôi dưỡng bằng công nghệ. Đến gặp nhau, người ta cũng chẳng cần nữa, họ yêu đến từng dấu chấm phẩy, đến từng cái emo trên mạng xã hội của nhau, thì còn phải trông thấy mặt làm gì? Có khi, nhìn nhau cònchán, chứ nói gì đến yêu. Có khi, người ta còn chẳng biết người đang tán tỉnh mình lại chính là cái thằng vừa ghẹo mình ở đầu ngõ, và vừa lĩnh vài câu ngoa ngoắt của chính bản thân. Ừ, làm sao mà biết, chàng đang nhắn tin với mình ngọt xớt cơ mà!
Thời đại số, thư tình cũng số hóa! Không phải là không còn thư, chỉ là thư được chuyển từ dạng này sang dạng khác, để phù hợp hơn, và tiện dụng hơn với cuộc sống bây giờ. Nắm tay bằng công nghệ, nói chuyện bằng công nghệ, nhìn nhau bằng công nghệ, yêu công nghệ để rồi tâm tư tìnhcảm cũng sẽ công nghệ theo. Chẳng ai cấm bạn không sử dụng công nghệ để sống và yêu, chỉ mong mọi thứ bớt ảo hơn, để thư tình lúc yêu không phải là trò đùa gửi một lúc cho hàng chục cô, như thủ tục phải hoànthành qua quýt bằng vài thao tác tay, và số tiền trong tài khoản.
Thời nào cũng vậy, số hay không, yêu cũng phải từ tim, rồi bằng đường bộ hay đường viễn thông, thì thư tình lúc đấy mới có tình, chứ không chỉ là thư! Chỉ hi vọng, trong lúc chuyển động dạng thư, thì tình không bị rơi rớt hoặc giả dối đi, chỉ vì… lỗi kĩ thuật!


Cảm Ơn (Bệnh Viện Trung Ương Huế)
Tác giả: Cái Hữu Thanh
Cảm ơn Bệnh Viện Trung Ương
Cho con được thấy lương y đậm tình
Cảm ơn Bác sĩ thân tình
Mang tình thương mến con về bến vui

Cảm ơn những ngày tới lui
Những cô điều dưỡng tính vui dịu dàng
Cảm ơn những mũi tiêm vàng
Mà con quên hết bàng hoàng cơn đau

Cảm ơn nhiều lắm trước sau
Rồi mai con biết nơi đâu tìm về
Cảm ơn hết những cận kề
Ơn khoa ngoại thận bao giờ con quên.

Cái Hữu Thanh (Bệnh Nhân Bệnh Viện TW HUẾ khoa Ngoại Thận Tiết Niệu, Phòng 10 - Ngày 09/05/2016)

Kính gửi khoa Ngoại Thận Tiết Niệu lời cảm ơn chân thành nhất của con. Nơi đây đã đem lại cho con tất cả niềm tin như từ cỏi chết trở về. Trước ngày con đến với Bệnh Viện Trung Ương thì các bác sĩ ở bệnh viện Quân y 175 đã chuẩn đoán con bị vô sinh và bắt buộc con phải phẩu thuật cắt bỏ 1 bên tinh hoàn khiến con hoang mang tột cùng. Con chẳng biết nói gì hơn, chỉ biết cảm ơn những gì ở BV TW Huế mang lại cho con. Nếu không lựa chọn TW Huế thì chắc con đã mất hết 1 phần cuộc sống và mất đi cái nhìn nhận về lương y rồi. Cảm ơn, cảm ơn tất cả. Thân gửi


Miên mang theo dòng cảm xúc rất lạ đến từ bao giờ cũng chẳng hề hay biết. Quen biết một người và ấn tượng ghi nhớ những điều nhỏ nhặt từ con người đó, người mà tôi gọi là em trong bài thơ này. Dường như em chiếm trọn cả suy nghỉ của tôi, tình yêu là sự khởi nguồn từ đôi mắt thế nhưng với riêng em tôi không biết trong tôi bắt đầu yêu em từ bao giờ. Tôi chỉ âm thầm nghỉ về em, âm thầm yêu em, tôi muốn nói nhưng không dám nói bởi điều tôi lo sợ là em càng xa tôi....


EM ĐỪNG ĐI
Tác giả: Cái Hữu Thanh



Ở lại cùng anh đi
Đừng buông rèm đóng cửa
Thời gian còn mấy nữa
Cuộc vui vẫn chưa tàn



Ở lại cùng anh đi
Đừng đem Thu gác cửa
Lời yêu chưa dám tỏ
Người tắt nắng sao đành



Ở lại cùng với anh
Trời bên đây rát lữa
Tình yêu anh cháy dử
Âm thầm gửi riêng em



Người ở lại cùng anh
Nhìn trăng treo trước gió
Dáng em là hoa cỏ
Anh lạc mắt thiên thần
(Sài Gòn 14-04-2016)


Tác giả: Cái Hữu Thanh
Giấc mơ và em

Đêm qua lỡ dại ôm nàng
Trong mơ mà ngở thiên đàng cung mây
Mắt nàng qua ãi thơ ngây
Đôi môi như chứa biễn đầy yêu thương

Giờ đây lại thấy vấn vương
Ước chi giấc mộng du dương kéo dài
Để không trống trải ban ngày
Cho tay đan lấy bờ vai rộn ràng

Phải chi vẽ được giấc vàng
Anh đây xin vẽ vạn ngàn sắc son
Vẽ em cả ánh trăng tròn
Vẽ luôn giấc mộng chẳng còn chiêm bao.

Trong đời có cả vạn giấc mơ, mơ nhặt được tiền, mơ nhặt được vàng, mơ được niềm vui thấy nỗi buồn. Hoặc là mơ linh tinh vài ba thứ không đâu vào đâu chứ chưa bao giờ mà mơ thấy cảnh mình ôm một người con gái thắm thiết đến như vậy. Thắm thiết đến nỗi khi tĩnh giấc mộng mà cái đầu cứ đau điên cuồng. Xen lẫn vào là sự nuối tiếc vì giấc mơ rất lạ mà rất hạnh phúc, hay xâu xa hơn mà nói là có cảm giác lâng lâng rất sung sướng. Ôi niềm vui bất tận mà tiếc nuối cũng không hề kém. Đành mượn lời thơ để nói với ai đó trong giấc mơ.


Anh Yêu Em 

Tác Giả: Cái Hữu Thanh


Anh yêu em mà tình yêu buồn quá
Giáp mặt kề vai mà xa lạ khôn lường
Anh hỏi tình yêu sao cứ dài vô tận
Một chử là thương vẫn nói mãi không ngừng



Khó nói làm sao khi câu thơ định viết
Ý nghĩ ngổn ngang tâm trí muốn phơi bày
Cũng chỉ là yêu tỏ bày bao ngày tháng
Thơ đã mang buồn sợ em lại buồn hơn.



Anh biết yêu em đời anh nhiều ý nghĩa
Cũng giống yêu thơ anh hiễu nghĩa câu từ
Nhưng nỗi tâm tư giữa hai miền trăn trở
Anh giết làm sao con tim này cháy bõng



Mong giấc mơ em không dành cho người khác
Bởi quá khứ ai không lần đi lạc
Rằng tình yêu thì làm sao đong đếm
Ai trong đời chẵng có một tình yêu.


Con đau lắm trên vết thương cuộc đời. 
Lòng tủi thân khi 1 mình đơn lạnh. 
Nhớ mẹ cha con rưng lệ nhỏ thắm. 
Tấm chăn gầy con chẵng ấm con tim. 

Chiếc áo xanh bên con mùi thuốc viện. 
Giữa căn phòng bao ánh mắt nhìn quanh. 
Gối giường tanh bên con bình suối ngọt. 
Rót vào lòng sao mặn đắng chua cay. 

Họ là ai? Sao người vây như kiến. 
Con là gì? Sao muỗi kiến cũng chê. 
Xác thân tê nhưng tim con lại rát. 
Nhát dao lòng sao cứa mải trong con. 

If a loved one has departed,
And left an empty space.
Seek the inner stillness, 
Set a slower pace.
Take time to remember,
Allow yourself to cry,
Acknowledge your emotions, 
Let sadness pass on by.

Then center in the oneness,
Remember... God is here,
Death is but a change in form.
You loved one is still near.

Treat yourself with kindness, 
Allow yourself to feel.
God will do the mending,
And time will help you heal.

Được tạo bởi Blogger.